‘Mọi người Việt đều quan tâm đến Biển Đông, thì Biển Đông không bao giờ mất’

259

Mưu đồ bá quyền, đ.ộc ch.iếm biển Đông của Trung Quốc là rất rõ và không bao giờ thay đổi. Vì vậy, 6 năm vừa rồi, tôi ngồi nghĩ về điều này: Việt Nam làm gì để giữ được chủ quyền trên biển?

Tàu Hải Dương 8 và tàu hộ tống đang khảo sát phi pháp tại khu vực bãi Tư Chính của Việt Nam /// Ảnh ngư dân cung cấp

Đ.ộc ch.iếm Biển Đông là một phần của chiến lược chấn hưng Trung Quốc

Điều đầu tiên và thứ nhất là nhận diện th.ách th.ức của mình.

Mục tiêu lâu dài của Trung Quốc là đ.ộc ch.iếm Biển Đông rất rõ. Những điều này không cần phải đào đến các thông tin bí mật quốc gia gì cả, chỉ cần theo dõi các thông tin công khai đã có thể thấy.

Từ các văn kiện Đại hội Đảng, chương trình nghị sự của chính phủ và thông tin chính thức từ phía Trung Quốc, nước này xác định Biển Đông là một phần quan trọng, cũng là điểm khởi đầu cho con đường tơ lụa trên biển. Con đường này là trọng tâm của sáng kiến Vành đai – Con đường. Sáng kiến này là một phần của giấc mơ chấn hưng Trung Quốc.

Biển Đông là một phần của chiến lược biến Trung Quốc thành một cường quốc biển. Một quốc gia muốn tiến vào vị trí trung tâm quyền lực chính trị của thế giới thì không thể không trở thành một cường quốc biển.

Chính giới Trung Quốc đã lồng ghép vấn đề Biển Đông vào mục tiêu trăm năm, coi đó là việc triển khai thực hiện giấc mộng Trung Hoa.

Nước này thậm chí còn đưa vấn đề chủ quyền và lợi ích trên biển thành một trong những lợi ích cốt lõi của Trung Quốc, tương tự như vấn đề Đài Loan, Tân Cương và Tây Tạng.

Có những người cho rằng nói Trung Quốc muốn đ.ộc ch.iếm Biển Đông là kích động chủ nghĩa dân tộc cự đoan. Ai đ.ộc ch.iếm được? Nhưng chúng ta phải xác định nội hàm của đ.ộc ch.iếm là cái gì?

Thứ nhất, đ.ộc ch.iếm với Trung Quốc là toàn bộ các đảo trong khu vực, mà họ gọi là Tây Sa, Nam Sa, Trung Sa, Đông Sa và chủ quyền với 80% diện tích Biển Đông và toàn bộ tài nguyên trong khu vực biển này.

Thứ hai là quyền kiểm soát với vùng trời, với vùng biển và đáy biển. Những nội hàm này có th.ách th.ức rất ít với cộng đồng thế giới nhưng có th.ách th.ức rất lớn đến chủ quyền biển đảo của chúng ta.

Trong 6 thập kỷ vừa rồi chúng ta thấy rất rõ những kế sách Trung Quốc đã làm, bao gồm cả quân sự, ngoại giao, tâm lý, kinh tế, thông tin tuyên truyền, trong đó thông tin tuyên truyền là một khía cạnh quan trọng.

Các kế sách họ sử dụng rất nhiều, ví dụ “biến không thành có”, “gác tr.anh ch.ấp cùng khai thác”, rồi “cây gậy và củ cà rốt”… nhưng hay nhất là chiến thuật “vùng xám”. Đó là dân sự hóa những hoạt động quân sự và bán quân sự.

Tức là không sử dụng hải quân, những hoạt động có cường độ quá mạnh hoặc vượt qua quá những “giới hạn đỏ” nào đó để không tạo ra những phản ứng quá mạnh của các nước trong khu vực và trên thế giới. Đây là chiến thuật họ đang dùng rất triệt để.

Việc quân sự hóa Biển Đông sẽ ráo riết hơn

Ta phải nhìn sâu về quá khứ, để có thể nhìn xa về tương lai. Trong trung hạn, có thể nhìn thấy mấy điểm: Trung Quốc có thể tiếp tục đưa giàn khoan ra biển. Thứ hai là vùng nhận diện hàng không treo lơ lửng. Thứ 3, họ có thể ch.iếm một số bãi ngầm chưa ai ch.iếm đóng.

Năm 2021, Trung Quốc sẽ kỷ niệm 100 năm thành lập đảng Cộng sản Trung Quốc. Cùng với các sự kiện lớn này, Trung Quốc sẽ tiến hành nhiều hành động lớn, tình hình Biển Đông vì thế cũng sẽ liên quan đến câu chuyện này.

Người Trung Quốc là người tùy thời, chỉ hành động khi có thiên thời, địa lợi, nhân hòa và khi tính toán được cái giá phải trả. Đây là chỗ chúng ta phải hành động đây? Làm sao để họ không có “thiên thời, địa lợi, nhân hòa”? Làm sao để họ trả giá cực đắt.

Tôi cho rằng năm 2019 – 2020, việc quân sự hóa Biển Đông sẽ ráo riết hơn. Họ có thể đưa lực lượng ch.iếm đóng, lực lượng quân sự đông hơn; có thể vẽ đường cơ sở cho Trường Sa, xác lập vùng lãnh hải của những đảo nhân tạo, vùng nội thủy.

Họ cũng có thể sẽ thông qua luật sửa đổi An toàn giao thông hàng hải, lập vùng an toàn hàng hải ở trên biển. Điều gì sẽ xảy ra nếu vùng an toàn nay bao gồm luôn cả nhà giàn DK 1 của chúng ta? Thứ hai là câu chuyện xin phép vào vùng biển Trường Sa, nếu họ thông qua thì sẽ là phong tỏa hết các đảo, đá… mà chúng ta quản lý.

Năm 2016, 2017 nếu đọc thông tin đại chúng của Trung Quốc ta có thể thấy dự báo sự kiện: họ sẽ triển khai kế hoạch đưa nhà máy điện hạt nhân nổi ra biển Đông. Nếu nó được triển khai sẽ tạo ra các th.ách th.ức về chủ quyền, môi trường, kinh tế, tài nguyên và th.ách th.ức với mạng sống của hàng trăm triệu người.

Nếu sự cố xảy ra, toàn bộ hệ thống sinh thái, tài nguyên biển sẽ bị tác động rất nghiêm trọng. Có ai nhập khẩu hải sản bị nhiễm xạ không?

Không gian sinh tồn của chúng ta đang bị th.ách th.ức

Bằng quan sát, ta có thể thấy 2 điều: tình hình Biển Đông hết sức phức tạp, ngày càng phức tạp, diễn biến khó lường. Thứ 2 là chủ quyền biển đảo của chúng ta sẽ còn bị th.ách th.ức nghiêm trọng nữa.

Biển là niềm hi vọng, là không gian sinh tồn của thế hệ sau này: sẽ có làng mạc biển, thành phố biển… Không gian sinh tồn của dân tộc này đang bị th.ách th.ức.

Vậy Việt Nam làm gì để bảo vệ chủ quyền?

Chúng ta có thể giữ được nếu chúng ta muốn và có thể giữ được một cách hòa bình. Biển Đông không chỉ là th.ách th.ức mà còn là cơ hội để Việt Nam thành một cái gì đó. Nhiều nước cần Việt Nam trong bàn cờ chiến lược này.

Có mấy điều chúng ta phải làm, đó là nhận diện th.ách th.ức, củng cố quyết tâm, huy động sức mạnh tổng lực của quốc gia, phát huy được sức mạnh của thời đại và xây dựng một nước Việt Nam hùng cường.

Trung Quốc là một con hổ mới nổi, tức là họ mạnh về quân sự, mạnh về kinh tế; họ dữ dằn; họ là một con thú vồ mồi. Hơn nữa, đây còn là 1 con hổ đói. Họ đói 3 thứ: không gian sinh tồn, tài nguyên thiên nhiên và quyền lực chính trị – trước hết là số 1 châu Á, sau đó là số 1 thế giới đại khái vào năm 2050.

Đây cũng là một con hổ có nhiều tử huyệt. Trung Quốc đã tạo ra kỳ tích không thể tưởng tượng trong lịch sử nhân loại trong 40 năm vừa rồi, nhưng cũng tích tụ trùng trùng điệp điệp những yếu huyệt trên con đường đi tới giấc mộng Trung Hoa.

Điều chúng ta cần làm bây giờ là củng cố niềm tin. Trong tất cả những bí ẩn của nhân loại thì 2 chữ niềm tin là khó giải nhất. Niềm tin của chúng ta lung lay thì chủ quyền của chúng ta cũng lung lay. Tất nhiên, niềm tin phải có cơ sở, phải dựa trên mạnh yếu của Việt Nam, của đối thủ của chúng ta…

Nhân dân Việt Nam còn quan tâm đến Biển Đông thì biển còn

Sự quan tâm đến vấn đề Biển Đông liên quan trực tiếp đến câu chuyện chúng ta có giữ được chủ quyền hay không. Còn có người quan tâm đến Biển Đông thì biển còn, không còn ai quan tâm nữa thì biển mất là điều hiển nhiên.

Không phải tàu ngầm, không phải tàu chiến, không phải máy bay, mà sự quan tâm của người Việt Nam với vấn đề Biển Đông là sự đảm bảo vô cùng quan trọng cho chủ quyền đất nước. Nếu mọi người Việt Nam đều quan tâm đến Biển Đông, thì Biển Đông không bao giờ mất được. Giữ được Biển Đông rất khó, hiển nhiên, nhưng rất dễ. Vũ khí quan trọng nhất là sự quan tâm của công chúng trong việc bảo vệ chủ quyền của chúng ta.

Theo Nguyễn Trường Giang – Báo Thanh Niên